8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.
chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng.
Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.
Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.
Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình.
Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Có lẽ là phim hình sự. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.
Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài.
Hai khoang thiện, ác. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.
Nhưng lí trí không cho phép. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.