Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Thật lòng, tôi muốn khóc.
Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.
Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi. Ông hãy trả lời có hay không.
Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.
Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui.
Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.
Chẳng ai bóc lột ai cả. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Một số người trong số họ cũng biết.
Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác.
Không phải là rứt tung. Bởi bạn là người sòng phẳng. Quả thực lâu lâu cũng thành quen.