Loncave

Món quà kỷ niệm ngày cưới vợ giành cho Gã chồng là thế này ư …

  • #1
  • #2
  • #3
  • Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.

    Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy.

    Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.

    Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Chả là hôm qua có chuyện.

    Mà lại nghĩ về con người. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Phải tập trung vào học.

    Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.

    Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy.

    Tôi không có bản lĩnh. Mấy người này trông nhát lắm. Như người ta đốt vàng mã thôi mà.

    Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.

    Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap