Loncave

Thằng cơ bắp trúng số chơi lỗ đít hai em xinh tươi

  • #1
  • #2
  • #3
  • Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu. Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều.

    Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận.

    Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai.

    Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành.

    Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn.

    Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc.

    Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi. Cớ gì mà không dám nói.

    Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.

    Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa.

    Màu mận đương độ chín. Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap