Thà tát mình còn hơn. Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội.
Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.
Đường thông hè thoáng. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.
Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp.
Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả. Hoặc biết nhưng không rõ.
Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.
Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Hy vọng có thể hâm nóng lại. Hồn nhiên đến đáng sợ.
Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Và chấp nhận đời không phải trò chơi.
Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống. Mất cái giấc mơ đấy. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình.
Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Bác không hài lòng một tí nào.