Loncave

Em thư ký có Gã chồng và gã quản lý là ông trùm quấy rối tình dục

  • #1
  • #2
  • #3
  • Đường thì lầy mà trời thì gió mưa, dông tố. Vì sự lo lắng có cái kết quả khốc hại là làm cho ta mất khả năng tập trung tư tưởng. Nhưng các huấn luyện viên gìa gấp hai, bà tuổi họ lại không mệt chút nào.

    Ông Henry Ford cũng nghĩ tương tự: "Khi tôi không điều khiển được biến cố thì mặc cho biến cố nó tự điều khiển lấy". Tôi yên ổn làm ở đó cho đến chiến tranh, tiệm phải đóng cửa. Lòng nhớ ơn là một đức phải được bồ dưỡng; vậy ta phải luyện tập cho con cái ta cái đức đó thì chúng mới có được.

    Con chẳng mong được trông cảnh xa xa. Trời và người trông thấy đều sẽ gớm!. Tôi thấy không còn lý do gì sống nữa.

    Phải quyết định ngay sau khi đã cân nhắc tất cả những sự kiện. Tôi đã trả một giá rất mắc bài học nầy: phải viết những sự kiện đó lên giấy rồi mới phân tích chúng một cách dễ dàng được. Nhiều khi muốn thắng nổi lo lắng lặt vặt, ta chỉ cần xét chúng theo một phương diện mới mẻ.

    Tâm hồn bị rung động quá chừng, nên mỗi khi ngồi một mình là nước mắt tràn ra. Vợ mới sinh con thứ nhì. Vậy mà trong thời đó, tôi vẫn kiếm cách để dành được vài xu, vài cắc vì tôi sợ cái cảnh túi rỗng lắm.

    Đó là lòng "biết ơn" ư? Vô lý! Đó là tình yêu, tình yêu trong sạch. Nếu không, sẽ hối hận suốt đời. "Tỉnh dậy, tôi không còn nhớ tôi đang ở đâu nữa.

    Phần đông những thảm kịch ấy có thể tránh được, nếu nạn nhân chịu tìm ở Tôn giáo, ở kinh kệ, nỗi an ủi và sự bình tĩnh cho tâm hồn. Nhận một cái nút khác và đóng kín cửa sắt của tương lai lại, cái tương lai nó chưa sinh. Bà đưa ra một chiếc bánh làm mẫu.

    Ông phải đem hết tâm lực ra và soạn bài sao vừa vui vừa bổ ích thì mới hòng giữ họ lâu và mình có đủ tiền độ nhật. Ta oán ghét, thịnh nộ, chỉ vì ta coi nó quan trọng quá. Tôi không cầu Thượng Đế giúp tôi; tôi đem tấm lòng thành kính cảm tạ Ngài; nhờ Ngài phù hộ mà tôi có năm đứa con khỏe mạnh, xinh xắn, thông minh, ngoan ngoãn.

    Chúng ta ai cũng muốn sống cho thoả thích. Đã 13 năm rồi, không còn ai gọi tôi là "thằng mồ côi thò lò mũi xanh nữa". Cầu nguyện cho ta cảm giác trút hết gánh nặng và không còn cô độc nữa.

    Điều ấy rất tự nhiên. Tôi cảm thấy không khí dồn vào phổi tôi. Dù bạn có do bẩm tính hoặc do giáo dục đi nữa, thì một đạo nào, dù bạn có hoài nghi mọi tin tưởng đi nữa, thì cầu nguyện cũng giúp bạn được nhiều hơn bạn ngờ, vì cầu nguyện là một thực tiển.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap