Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác.
Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình.
Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Cũng là để thăm dò phản ứng.
Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ.
Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào…
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Mấy ý tứ chợt ngân nga: Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.
Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa. Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Khá nhẹ nhõm và yên bình.
Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…
Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ.
Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội.