Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Hoặc lúc phấn khích. Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi.
Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó.
Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.
Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.
Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.
Thế có phải đỡ cho cả hai không. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết.
Chưa có gì để không thích. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia.
Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Hồn nhiên đến đáng thương. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.
- Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ.