Tôi sung sướng được ông cho biết ý kiến. Sự vội vàng tự buộc tội của tôi đã làm cho ông chưng hửng, hết giận. Mới rồi bà có viết một bức thư cho tôi; bữa nay tôi xin cám ơn bà".
Bây giờ tôi biết làm thinh. Khi ông Parsons về, ông ấy nói để xét lại lời ông yêu cầu và sẽ cho hay kết quả ra sao. nếu không phải, như hồi còn hàn vi, để đi lang thang trong kinh đô, vơ vẩn dạo chơi trong những con đường mà các vị Hoàng đế chỉ được nghe tả trong sách.
Tại sao cứ luôn luôn nói tới cái mà chúng ta muốn? Thực là vô ích, ngây thơ và vô lý. Trong khi người khác nói, bạn nẩy ra một ý gì chăng, thì đừng đợi người ta nói hết câu. Bạn đã thách đố người ta.
Tôi gởi hầu ông bức thư này với mục đích duy nhất là muốn làm vừa lòng ông hơn trước. Ông nghĩ ý định đó của tôi có được không. Trong những ngày đen tối nhất của cuộc Nam Bắc chiến tranh, Lincoln viết thư mời một ông bạn cũ ở xứ Illinois tới Washington để bàn về vài vấn đề.
Thế là tôi đã nhận được một tiếng "Phải" rồi. Kích thích thị giác và óc tưởng tượng. Chúng ta đã cho ông hay trước rằng công việc ông làm chỉ tạm thời thôi.
Rồi sau khi nói chuyện với họ về trận mạc, ông xoa vết thương tự ái của họ: "Tôi xin lấy tư cách một quân nhân nói chuyện với hai Ngài cũng là quân nhân. Nhưng buổi sáng hôm đó, ông thức dậy, thấy cuống họng đau lắm. Nhưng nghĩ tới điều đó làm quái gì? Dù sao đi nữa, từ bữa cô ta cho tôi tin rằng tôi có "giác quan về tiết điệu" thì tôi khiêu vũ khá hơn trước nhiều.
Nhưng đối với những "quái vật" như trong số những người mắc nợ tôi, thì tôi còn ngờ kết quả lắm"! Ông ta khuyên tôi mang về bận thử một tuần nữa. Những người này bất bình, hỏi lại mụ có phải mụ điên không, thì mụ trả lời: "Làm sao ta biết được rằng các chú phân biệt được thức ăn với cỏ? Vì trong suốt 20 năm nay ta nấu ăn cho mấy chú, mấy chú có bao giờ cho ta hay rằng món các chú ăn đó không phải là cỏ khô đâu?".
Bà lớn tiếng: "Bán ư? Cháu tưởng cô bán xe này sao? Chịu thấy những người lạ ngự trong chiếc xe này sao? Một chiếc xe dượng cháu mua cho cô, mà đem bán nó? Không khi nào! Cô cho cháu đấy, vì cháu biết yêu những đồ đẹp". Rồi có lẽ bạn muốn hấp tấp coi tiếp ngay chương sau. Cubellis viết thư xin việc và vài ngày sau nhận được giấy mời.
Lincoln đã nói để trút những nỗi suy nghĩ nó đè nặng trong lòng ông, như vậy để cho óc ông được sáng suốt. Có một chi tiết mà tôi cho là vô cùng thương tâm trong đời của ông bà. - Được! Để tôi cho cháu một con.
Ai cũng biết điều đó, vậy mà chúng ta lễ phép với người dưng hơn là với người thân trong nhà. Người Hòa Lan, trước khi vô nhà, phải cởi giày ra, để ở bực cửa. Hãng xe Chrysler cho những con voi leo lên mui xe để thiên hạ thấy rằng mui xe chắc chắn.