Loncave

Em nữ sinh rủ thầy giáo về nhà địt nhau

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi có một công việc làm mà tôi thích: chu cấp cho đứa cháu ấy để nó nên người. Vậy thì muốn trị chứng lo buồn không gì bằng kiếm việc ích lợi để rồi say sưa làm việc đó". Hồi còn là đứa nhỏ chạy rong trên các cánh đồng cỏ xứ Misssouri, tôi thường bắt được giống chồn bốn chân; và khi trưởng thành, đôi khi tôi cũng gặp một vài con chồn "hai chân" lẩn lút trong các phố Nữu Ước.

    Mỗi chương dài 10 tới 20 trang chỉ đưa ra một chân lí hay một lời khuyên; và để người đọc tin chân lí, lời khuyên đó, Carnegie kể cả chục câu chuyện có thực, do ông nghe thấy, hoặc đọc được trong sách báo, nhiều khi là kinh nghiệm của bản thân của ông nữa, kể bằng một giọng rất có duyên, cho nên đọc thích hơn tiểu thuyết, mà lại dễ nhớ. Tôi quen một người ở Chicago có nhiều lẽ để phàn nàn về sự vô ơn của con riêng vợ. Trong chiến tranh vừa rồi, một bà nội trợ ở Chicago đã tự nhận ra rằng "phương thức trị bệnh lo buồn là luôn luôn kiếm một việc gì ích lợi để làm".

    Mà những cảm xúc nào khiến người làm việc bằng tinh thần thấy mệt? Những cảm xúc vui vẻ, thoả mãn, hài lòng chăng? Không. Tôi lại nghĩ rằng người ta trả lương cũng chỉ để tôi làm công việc ấy. Chao ơi! Không bao giờ tôi quên mùi hôi ấy.

    Khi tôi trở lại Nữu Uớc, cái gì cũng làm cho tôi lo, lo về số trái cây mua ở Ý, mua ở Hawai và trăm ngàn thứ nữa. Ông nói rằng: "Lần đầu tiên tôi biết nhìn thế giới bằng con mắt của người thông minh, hay hơn nữa, của một triết gia và cũng lần đầu tôi thấy chân giá trị của mọi vật. Chúng không gieo, không gặt, cũng không phơi, không cất.

    Ông bảo rằng con tôi bốn phần chỉ có một phần sống và nếu có tín nhiệm bác sĩ nào khác thì mời lại liền đi. Tôi lo buồn đến nỗi mất ngủ; nhưng nhà tôi thì không. Như nhạc phụ tôi, ông Henry Price chẳng hạn, ông rán sống theo đạo: "kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" [25] và không thể có một hành động ti tiểu, ích kỷ hoặc bất lương được.

    Tôi trở lại công việc là tổ chức và dạy những lớp cho người lớn. Tôi cũng biết câu đó đúng: vậy mà hễ có kẻ nào vừa ngỏ lời chỉ trích tôi về những hành vi không thận trọng, thì tôi bật lên như cái lò xo, nhảy lại đả đảo ngay, mặc dầu tôi chưa hiểu chút xíu gì về những lời chỉ trích đó. Cuốn này dày 215 trang, bảo ta biết phần rủi của ta trong đủ các môn cờ bạc và cũng bảo ta phải biết phần rủi tính theo một cách khoa học về hàng chục ngành hoạt động khác nhau nữa.

    Tôi đã sống 20 năm trong những nhà không phòng tắm, không máy nước. Bởi vậy số vốn ngày càng hụt dần và tôi đã nợ nhiều. Ông Dale Carnegie đã mở đường trong công việc viết sách cho người lớn bằng lối văn ấy.

    Khi về tơí Mỹ tôi cân thêm 4,5 kí lô. Người bèn dắt tôi theo. Mà cũng không xin: "Chúa thương con với.

    "Khổ trí vì thấy một đống công việc bó buộc phải làm gấp cho xong, nội trong ngày". Không ai bỏ tù hoặc bắn tôi mà sợ. Mới rồi, tôi nói chuyện suốt buổi tối với ông Paul W.

    Ít người có tâm hồn cứng rắn để chịu đựng những gánh nặng, những lo lắng đến chết được. Ông Martin Johnson cưới bà khi bà mới 16 tuổi, đã lôi bà khỏi châu thành Chanute tại Kansas và đặt bà ngay vào giữa khi rừng hiểm ở Bornéo. Vậy tại sao không hăng hái vui vẻ đóng trò đi?'.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap