Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà. Chứ không phải hắn leo lên giời.
Nó không bắt nạt được đứa mạnh thì nó bắt nạt đứa yếu hơn. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn. Cảm nhận được khi nào cát sắp đầy khoang ác thì làm gì đó để xoay ngược lại.
Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn.
Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay: Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…
Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng.
Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.
Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại.
Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.
Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.