Q của lí trí không tự an ủi được. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá.
Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Rồi ông lại bảo: Thôi.
Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy.
Về trả vay, cho nhận. Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu.
Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra.
Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.
Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.
Nhưng bác ta không tin. Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.
Không không cần gì cần ai nữa. Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa.