Để khám phá đến tận cùng. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp.
cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối.
Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.
Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Sáng được bác cho ngủ bù.
Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ.
Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc.
có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được.
Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi.
Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc.
Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp. Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại.