Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Ông ta đốt vì chúng bổ ích.
Cả món tinh thần cũng thế. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau.
Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.
Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Họ biểu trưng cho chính họ.
Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng.
Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).
Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Nó là một sự phối màu khá đẹp. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.
Thoát khỏi trước khi họ chết. Cái cuối có phần họ nói đúng. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay.
Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh. Tôi không hề phản đối. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực.
Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Tôi viết theo ông ta. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng.