Và tôi thấy vui vì đã làm tốt nhất trong hoàn cảnh của mình. Bệnh nhân ấy chính là Norman Cousins, một cộng tác viên kì cựu của tờ Saturday Review. Trong cuốn tự truyện nổi tiếng của mình, Franklin đã thuật lại phương pháp giúp ông giảm hiểu những tật xấu của mình và thay thế chúng bằng những thói quen tốt hơn.
Trong khi tôi vẫn còn mang trong lòng nỗi đau khổ đó thì người ta bảo với tôi rằng một người đàn ông không thể chăm sóc ba đứa trẻ và thế là các con tôi được đưa đến sống ở một nơi cách xa bốn trăm dặm. Tôi sẽ luôn nâng niu quyển sách này như một cuốn cẩm nang gối đầu giường để giúp cho mình sống một cuộc đời hoàn hảo. Vậy có phải là họ thực sự chẳng vui gì với cuộc sống chung quanh hay đó chỉ là do thói quen mà thôi?
Gần đây, khi tôi nói chuyện về việc đến lớp vào mỗi ngày với các học sinh trung học, một trong những học sinh nói rằng: Không có cách nào khác hơn, thầy ơi! Em phải đi học. * Tôi cảm thấy sung sướng khi làm người khác vui và hạnh phúc. Những ai từng tìm hiểu cuộc sống của ông đều rất ngạc nhiên khi thấy ông là con người hết sức vui tính.
Ông đùa với cả những ý tưởng và những con số. Nhưng chúng ta không thể cứ ngồi chờ người khác vỗ tay khen ngợi thì chúng ta mới cảm nhận được giá trị của mình. Ông tập trung rèn luyện mỗi đức tính trong một tuần.
Victor Frankl không chỉ đã sống sau khi trải qua sự tàn bạo của trại tập trung và của cả cuộc chiến, mà sau này ông còn trở thành một trong những nhà tâm lý học được kính trọng nhất thế giới. Ông tập trung rèn luyện mỗi đức tính trong một tuần. Rất lâu rồi, Edmund Burke, một chính khách người Anh đã nói: Cách chúng ta cư xử với nhau còn quan trọng hơn cách chúng ta cư xử những điều luật mà chúng ta đặt ra.
Chính điều chúng ta chọn để nghĩ và chọn để làm mới là quan trọng hơn cả. Thật ra không phải chỉ có vào lễ Giáng sinh mà lúc nào chúng tôi cũng là những đứa trẻ biết vâng lời vì còn có những lý do khác nữa. Nhưng thau vì tạo ra sự cách biệt đối với họ, Lincoln lại tôn vinh họ.
Tôi luôn tin rằng một thái độ chưa đúng, một thói quen xấu luôn có thể thay đổi được. Điều này lạ nhất là hầu như chẳng có sinh viên nào ý thức mình đang bị mắc bệnh. Khi đó, chúng ta bắt đầu đánh giá người khác toàn diện hơn.
Chính vì vậy, chúng ta có khuynh hướng trở nên như những gì người khác nói về chúng ta. Khi nhìn vấn đề bằng câu hỏi Ta thất bại như thế nào?, chúng ta sẽ có hai sự chọn lựa: • Chú trọng phẩm chất đạo đức cá nhân.
Mục tiêu là ước mơ có thời hạn. Hãy thêm vào đó tính kỉ luật, bạn sẽ càng tiến xa hơn nữa. Bạn cần hình dung rõ kết quả mình sẽ đạt được trước khi bắt tay vào thực hiện.
Thiết lập mục tiêu giúp chúng ta nhận ra điều gì trong tầm tay. Cô nói, Tôi luôn mơ ước một ngày nào đó được sống ở châu Âu. Chúng ta thường dễ thốt ra những lời than vãn, dễ bộc lộ sự giận dữ của mình nhưng lại hay ấp úng mỗi khi muốn nói lời cảm ơn một người nào đó.