Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực… Em sẽ thôi là một sinh linh. Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi.
Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác.
Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.
Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Thế đã là tốt lắm rồi. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.
Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?. Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe.
Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi. Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo.
Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập.
Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy.
Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua… Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Ngắn ngủi mà đằng đẵng.