Loncave

Cô giáo đến thăm cậu học trò nghỉ học thì bị bố cậu ta chuốc thuốc kích dục

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi.

    Nên không ai có lỗi. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Bịt tai lại, im lặng, là xong.

    Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Đó là hạn chế của bạn. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.

    Được nói chuyện, được trao đổi. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.

    Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó. Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này). Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế.

    Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị.

    Cá với bác gái xem đội nào thắng. Tôi muốn thử những cách khác. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái.

    Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống.

    Có thể phơi phới niềm tin. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.

    Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap