Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.
Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.
Mọi người vẫn thấy bình thường. - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó). Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi.
Tiếng máy của mình đã tắt. Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Tôi tống vào thùng rác. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn…
Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.
Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Mọi người ai cũng lo cho tôi.
Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình. Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.
Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì.