Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang.
À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh.
Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả.
Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều. Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai.
Tự giác làm một số việc. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động.
Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng.
Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.
Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.
Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm.