Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Nhưng như thế chưa đủ.
Bị điểm kém chẳng hạn. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.
Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh.
Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau.
Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Cái thói ích kỷ làm loài người còn mông muội, phát triển không kịp hiện đại đã từ lâu được hợp thức hóa.
Để không khóc, phải cười thôi. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.
Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung. Cặp giò kia phàm tục quá.
Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.
Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Cũng như tự tìm thấy động lực trong lúc động lực chưa tìm đến với mình.
Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Tôi chưa làm thế bao giờ.