Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.
Cái này họ cũng nhầm. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa. Chứ không phải hắn leo lên giời.
Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình.
Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác.
Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.
Ta thấy đã đủ ớn rồi. Tôi không có ý định ra đi. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn.
Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.
Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này.
Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình.
Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Bạn cũng đang ganh đua với họ.