Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa.
Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng.
Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Tôi thấy thế là tốt. Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.
Bố mẹ con cũng buồn. Lúc đó bạn đang gập bàn. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không.
Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả.
Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi.
Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.
Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được. Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi.
Vận động điên cuồng và đầy khao khát. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng.
Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng.