Nhưng nó có phương pháp hoàn toàn để làm mọi người yêu nó: là chính nó, nó yêu mọi người. Thứ nhất, có một bà quê quán ở Concord, miền Messachusetts, không tiếc lời chua ngoa, mạt sát tôi y như tôi đã buộc tội cô Alcott là mọi ăn thịt người ở Nouvelle Guinée vậy. Nếu không thấy hứng thú khi làm một việc thì không thể làm nên việc đó.
Bạn cứ yên lòng: Ông không hỏi mượn tiền người đó đâu. Ông phân phát hết thảy những của cải của ông và thề sống trong cảnh nghèo. Ông nghĩ ý định đó của tôi có được không.
Gió nói: "Tôi sẽ làm cho anh thấy rằng tôi mạnh hơn anh. Cha mẹ hỏi nhau: "Làm sao cho nó thèm ăn sáng được?". Và "ông Copper" thích được gọi như vậy lắm.
Một văn sĩ đã nói: "Nhiều người mời lương y tới chỉ để kể lể tâm sự thôi". Trong đời thực tế, họ tầm thường bao nhiêu, tự thấy mình hèn hạ bao nhiêu, thì trong thế giới tưởng tượng của họ, họ càng tự thấy oai quyền và danh vọng của họ lớn lao bấy nhiêu. Ghế xấu, chỉ đáng giá một đồng một chiếc, nhưng ông Eastman là người đã kiếm được cả trăm triệu bạc vinh hạnh khoe những chiếc ghế đó lắm, vì chính tay ông đã sơn nó.
Xin bà kể cho tôi nghe". " "Ba muốn cho con mau lớn. Như trường hợp của ông Eugène Wesson.
Khi ông về nhà, sau cả một buổi chiều mệt mỏi vì ứng đối xã giao với các công tước phu nhân linh mẫn, ông nghe bà chuyện trò ngây thơ mà óc được nghỉ ngơi. Ông này kể lại: "Ông ấy chỉ trích những phương pháp tôi đã dùng. Tôi vui vẻ và thẳng thắn nhận ngay như vậy.
Cuống họng tôi như cái bàn nạo dừa. Ông nói: "Người nào đã muốn tu thân tự tiến, không phí thì giờ cãi vã nhau. Trong đời thực tế, họ tầm thường bao nhiêu, tự thấy mình hèn hạ bao nhiêu, thì trong thế giới tưởng tượng của họ, họ càng tự thấy oai quyền và danh vọng của họ lớn lao bấy nhiêu.
Không có chi làm đẹp lòng họ bằng. Thí dụ thứ nhất: Một ông đại tung mà ta gọi là R. Nhà xuất bản khen nó, là đủ rồi! Có người nhận là nó có tài rồi! Nó sung sướng tới nỗi nó đi lang thang ngoài phố, hai hàng lệ ròng ròng trên má.
Thầy đã chỉ đường cho tôi một cách rõ ràng, thông minh lắm. Kiếm được một cái chòi ở giữa vườn nhỏ rồi ở đó. Một người làm công già rưng rưng nước mắt nói rằng, ngày hôm đó là ngày sung sướng nhất của ông từ hai năm nay.
Là dùng lời ngọt ngào thân mật và lời khen khôn khéo. Còn nếu quên hoặc viết sai tên đó tức là làm cho người ta khó chịu. Không ai mời tôi mua hết mà tự ý tôi, tôi ngỏ ý mua về dùng trong nhà thương của tôi".