Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường.
Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:
Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau.
Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa.
Chẳng ai thua thiệt cả. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.
Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng.
Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước.
Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật.
Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.
Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi.