Chắc hẳn Socrates cũng không phải là một ông chồng lí tưởng . Nếu ở hiện tại bạn đã 40 hay hơn 40 tuổi, hãy cảm ơn thượng đế vì điều đó và đừng quên, dù chỉ là một khắc, rằng bạn đang bước vào giai đoạn của những thành tuuwj quan trọng vĩ đại nhất của mình. “Khi bạn ngã xuống và đứng dậy, bạn cũng được một cái gì đó.
Đừng lật sang trang khác cho đến khi đã suy nghĩ về điều này và viết câu trả lời của mình xuống khoảng trống bên dưới Ở Paris ông sống trong một buồng ngủ rất nhỏ( khoảng 9 met vuông) chỉ vừa đủ cho một người sống. Nhiều người có hiểu biết mơ hồ về tác động của những yếu tố này.
Vửa làm việc, ông vừa học để hoàn tất chương trình trung học còn dang dở. Nhưng bất cứ nơi nào bà đến, từ các túp lều cho đến các cung điện, không có một chỗ nào biết đến đau buồn và bất hạnh. Tôi sinh ra giữa hai thái cực.
"Chúng ta không thích giọng hát của họ và nhạc đệm guitar đang trên đường biến mất". Nhưng họ không làm được như thế. “Chỉ có một thất bại , và đó chính llaf việc không trung thành với điều tốt nhất bên trong chúng ta.
Chưa bao giờ tôi thấy một người thua cuộc thảm hại đến như vậy. Ông trở thành lãnh tụ của đảng Quốc đại và giành độc lập cho Ấn Độ bằng việc đấu tranh chông lại đế quốc Anh. Một hôm, ông tình cờ gặp lại người bạn cũ, người sau này giới thiệu ông với một công ty bảo hiểm.
Đặng Tiểu Bình sinh năm 1904,ở miền nam Trung Quốc. Tôi cũng có cùng cảm giác như thế. Điều hết sức quan trọng đối với một người chồng/vợ là phải thấu hiểu điều mà người kia cố công thực hiện ,đặc biệt là khi người này đang phải vật lộn để giải quyết vấn đè tìa chính.
Thế là việc này đã đi xa đến mức suốt khoảng thời gian đó, Ban chấp hành chúng tôi bị chi phối bởi cái gọi là yếu tố “xã hội chủ nghĩa”. (Nếu họ muốn học cao hơn họ phải tự trang trải học phí) Các tế bào được nuôi sống đến tận 34 năm ! Lúc đó, thí nghiệm kết thúc và người ta thấy rằng nếu cứ tiếp tục nuôi sống thì chúng sẽ sống mãi!
Anh không thể làm những công việc mà trước đây anh đã làm. Hãy thử suy ngẫm điều này, “tuổi tác” thật sự là một sản phẩm của con người. Anh thường nhớ về những nơi anh thường hay lui tới hàng tuần hay hàng tháng vì anh phải khăn gói vào bệnh viện để bác sĩ phẫu thuật cắt đi chỗ viêm.
"Chúng tôi trở thành mọt công ty không thể cạnh tranh vì chúng tôi không cam chịu thất bại. Toi muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện. Một người mà lẽ ra phải được xã hội giúp đỡ giờ đây lại đi giúp đỡ những người khỏe mạnh khác trong xã hội.
Chúng là một phần của cuộc hành trình đến đích của ta . được nuôi nấng bới người mẹ hiền dịu và người cha rất tôn trọng kỉ luật. */ Tình trạng mù lòa không ngăn nổi Jonh Milton viết nên bài thơ tuyệt tác “Thiên đường đã mất”.