Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó? Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.
Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.
Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.
Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi.
Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Cái bệnh thơ nó loạn lắm.
Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều.
Để thoát khỏi nỗi chán chường. Để khám phá đến tận cùng. Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.
Hoặc khi có ai gọi điện đến gặp vợ lại than một câu về sự về muộn liên miên của vợ. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.
Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi.
Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.