Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.
Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Trơ trọi giữa phố đông. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác.
Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào. Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm.
Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.
Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động. Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn.
Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất. Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Để đỡ tình cờ lặp lại.
Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Lúc đó tôi không có nhà.