Nước mắt tôi lại rơi. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này.
Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Còn bao nhiêu cái để khám phá.
Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay.
Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Mua để đến những giờ bỏ học. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.
Mọi người còn lo cho bác nữa. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Dù lúc này mắt không có nước.
Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm
Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Tôi để vài ngày trôi đi.
Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn.
Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.
Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ.