Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ. Và cứ nửa giờ thì boong một phát.
Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.
Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi.
Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.
Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong.
Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài.
Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe.
Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.
Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.
Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít.