Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Đừng lỡ nhiều là được.
Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.
Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Thế thì nổ bố đầu còn gì. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.
Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.
Phải cạo râu đi nghe chưa. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.
Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau.
Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề. Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy.
Về trả vay, cho nhận. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái.
Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô.