Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Thôi thì tôi im lặng.
Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an. Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi.
Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Viết thế đủ chưa nhỉ.
Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Tôi nhất quyết không đi. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.
Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội.
Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn.
Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.
Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình. Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.