Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ.
Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Nên không ai có lỗi. Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai.
Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau.
Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Ông viết tất cả, không sửa chữa.
Không phải là rứt tung. Với họ, viết không có tị ti nào là học. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.
Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.
Bởi bạn là người sòng phẳng. Mẹ vòng sang bên trái tôi. Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua.
Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật.