Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Sai là vô trách nhiệm.
Hồn nhiên đến đáng sợ. Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác.
Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc.
Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì.
Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia.
Dù mẹ không bay, không bay đâu. Bao người làm được sao mi không làm được. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều.
Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc.
Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.
Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.