Buổi sáng đầu năm mới ấy, các thính giả của đài WKAT vào đã được thưởng thức một âm thanh khủng khiếp. Và nhiệm vụ của các đài phát thanh và truyền hình là tổ chức những chiến dịch thu góp tiền của. Có thể họ không giỏi hùng biện trước đám đông, hay không giỏi diễn thuyết trong một vài trường hợp, nhưng họ cũng có một trình độ ăn nói nhất định thì mới có thể đạt được một vị trí đáng kể.
Sau đó, Boom-Boom hỏi tôi bảy từ mà trong đời chưa có ai hỏi tôi lần thứ hai. Thỉnh thoảng chúng ta lỡ nói đến nửa câu và chợt hoảng vì không biết phải kết thúc câu đó như thế nào. Hãy hoàn thiện chính bạn trước khi bắt cấp dưới của mình phải hoàn thiện!
Rồi vỗ vai Don nói rằng: Ồ, Don đấy à? Gặp cậu ở đây tớ mừng quá! Ngoài ra anh còn là một nhà doanh nghiệp thành công. Nếu hấp dẫn mà không bổ ích thì sau khi tắt ti vi khán giả sẽ chẳng nhớ gì.
Bạn sẽ ghi điểm hơn nhiều nếu chỉ nói khi nào cần thiết, nếu những lời nói của bạn bao giờ cũng tinh tế và sâu sắc. Cũng không vì chỗ đẹp mà quên đi thời điểm có hợp lý không. Stacey đã mời tôi là một trong năm người phát biểu tại lễ tang.
Nhưng ở đâu cậu cũng nhận được những cái lắc đầu. Điều này là lý do khiến Stevenson có tiếng là nhà tri thức. Ở chương 10, tôi đã kể với các bạn về nhà báo Shirley Povich.
Yêu hay ghét đơn giản chỉ là những cảm xúc bình thường cần phải có của một con người. Người ta không thể đánh vần và nhớ nó một cách dễ dàng được. Nếu không chuẩn bị tâm lý trước thì bạn sẽ thật sự bối rối.
Coolidge nhìn tấm ngân phiếu, rồi ngước nhìn người nhân viên và nói: Please return (Xin vui lòng ra về). Rất may cái micro không mất nên tôi vẫn có thể nói vài lời giới thiệu. Là một trong những ngôi sao nổi tiếng đam mê công việc của mình, Truman còn rất quan tâm đến những sự kiện đang diễn ra lẫn những chuyện trong lịch sử.
Thậm chí ngay cả vợ của Sullivan cũng liên tục đưa tay lên dụi mắt. Và còn vô số việc cần thiết khác phải luyện tập… Một trong những bài nói dài nhất lịch sử nước Mỹ, là bài nói đầu tiên trước công chúng của cựu tổng thống William Henry Harrison.
Thực tế minh chứng rõ ràng điều này. Quan điểm của tôi hoàn toàn ngược lại! Chúng ta đang nói nhiều hơn bao giờ hết, và bằng nhiều cách thức hơn bao giờ hết. Khi vừa bước lên sân khấu, chân phải của tôi đặt ngay vào cái khoảng nhỏ đó.
Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Còn bây giờ thì: Đừng ngủ gục! Đừng ngủ gục! Tôi cứ gật gù ngó đi ngó lại cái đồng hồ xem đã tới 9 giờ 30 chưa. Vấn đề này không đơn giản bởi cách dùng từ ngày nay quả thật là muôn hình muôn vẻ.