Loncave

Phang em người yêu tuổi mới lớn quá ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn.

    Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy.

    Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng.

    Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.

    Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu.

    Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.

    Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay.

    Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.

    Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.

    Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap