Bức màn âm u bao phủ tôi trọn ba ngày ba đêm, nay đã vén cao lên được một chút. Như vậy là theo thuyết định mạng rồi. Nhưng khi ông cố gắng làm cho người này vừa lòng thì lại làm người khác mất lòng, sau ông mới khám phá ra rằng: "Càng tìm cách tránh chỉ trích, lại càng làm cho nhiều người ghét".
Nhưng chính giáo sư Housman là một người theo thuyết vô thần, một người chán đời đã có lần muốn tự tử mà cũng phải nhận rằng kẻ nào chỉ nghĩ tới mình thôi thì đời chẳng những không sung sướng, không thành công được mà kẻ đó sẽ khổ sở. Tôi chỉ cần làm chủ được tôi, làm chủ được tư tưởng của tôi, làm chủ được nỗi sợ sệt lo lắng của tôi, làm chủ được đầu óc và tinh thần của tôi. Sau khi đạp xe máy vòng quanh nước Anh, ông tới Ba lê thì vừa hết tiền.
Nhưng tôi, tôi không ham đặc quyến đế vương ấy. Họ đã soạn mấy bản ca nhẹ nhàng du dương nhất để làm vui cho người đời như bản: Patience, Pinafore, The Mikado. Như vậy con cái chúng ta sẽ tập nhiễm lần lần, mà không hay, cái tánh tốt biết khen và tỏ lòng mang ơn.
Dù không tiền trả chủ khách sạn, tôi cũng sung sướng. Cầu nguyện có khác gì viết vấn đề đó lên giấy. Rồi tôi mở vòi hơi [26] mà không châm cho cháy.
Một đêm, ông ngủ chung phòng tại lữ quán với giáo sư Sayce ở trường Đại học Oxford. Tôi bèn bắt đầu "tốp lo" mỗi khi gặp điều gì ưu phiển bất mãn. Người này thụt két lấy tiền đầu cơ.
Gobe, một trong những vị trưởng ban y tế sở Hoả xa Santa Fé. Tôi rán suy nghĩ tìm một giải pháp. Chồng bà đau, bà phải kiếm tiền nuôi chồng.
Mà tiền giắt lưng thì ít, tiêu gần cạn rồi. Nhưng một hôm không biết nghĩ sao Kipling lại trồng hoa trên bãi cỏ kia, Balestier thấy vậy liền sôi máu lên, la ó, chửi rầm rĩ. Bệnh đau tim là tên sát nhân số một ở Mỹ.
31 năm không thấy mặt nó một lần. Vậy thì phải làm sao? Phải tập phân tích theo ba giai đoạn căn bản sau đây: Sợ, lo, oán, ghét, tính vô cùng ích kỷ, không biết thích nghi với hoàn cảnh, những cái đó đôi khi là nguyên nhân của bệnh đau bao tử và chứng vị ung.
Có một đôi khi họ đáp: "Tôi chỉ muốn nằm suốt ngày". Chúng ta không thể sống trong cả hai cái vô tận đó được, dù chỉ là trong một phần giây. Trong khi bà nằm trên xe để người ta đẩy lại phòng mổ, người con trai của bà đứng bên khóc lóc.
Bà đau tim thiệt không? Thiệt. Bạn xả hơi ra sao? Bạn bắt đầu để cho tinh thần nghỉ ngơi hay để cho thần kinh hệ nghỉ ngơi trước? Cả hai cách đều không được. Bây giờ các tôi đều trưởng thành, và tôi đã có ba đứa cháu ngộ nghĩnh dễ thương.