Tiếng kêu ghê rợn phát ra từ con cú của Morgana - mụ phù thủy hắc ám. Nếu từ trước đến giờ chưa hề có một cây bốn lá nào mọc ở đây, nếu chưa ai từng tìm ra được nó, thì đó chính là vì tất cả những người đó đã luôn lặp lại những điều cũ kỹ, những điều mà những người trước đó đã từng làm. Chờ đợi làm anh mất hết tinh thần, nhưng hiện giờ, đó là điều duy nhất mà Nott có thể làm.
Nếu trong vòng năm ngày nữa mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này thì chắc hẳn là ông đã nhìn thấy rễ của nó rồi. Và Sid cũng chẳng biết phải làm gì hôm nay nữa nên chàng chuyển hướng quan tâm của mình đến những vấn đề của Bà chúa hồ. Sid hết lời cảm ơn thần Gnome.
- Thưa Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây. Người có thể nào dành chút thời gian để nói chuyện với con không? Hay thậm chí còn tệ hơn.
Bà chúa hồ nghe thế liền phá lên cười. Vì ta chỉ có thể tạo ra may mắn bằng cách tạo ra các điều kiện, nên may mắn tùy thuộc vào chính bạn. trong tất cả mọi thứ trên đời.
Max và Jim từng là đôi bạn rất thân từ hồi họ còn sống ở khu phố nghèo. Tôi đã làm việc say mê với tất cả tâm huyết để có được ngày hôm nay và tôi tự hào với những gì mình đã đạt được. Cuối cùng nó dẫn anh đến một cái hồ thật rộng.
Sẽ có lúc anh cần dùng đến hay trao cho người cần đến nó. Chàng muốn cảm ơn ông thật nhiều. - Ông cũng như ta đều biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ mang lại may mắn cho các hiệp sĩ mà thôi.
Đừng có đánh thức những bông hoa ly của ta nữa! Nghe xong, tất cả sự hồ hởi, phấn khích ban đầu của các hiệp sĩ bỗng biến mất. Thế nhưng cả thần Gnome lẫn Bà chúa hồ đều khẳng định với ta rằng chưa từng có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng Mê Hoặc cả.
Tôi không bao giờ trì hoãn công việc của ngày hôm nay sang ngày hôm sau. - Cái gì? - Nott la lên, không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy. Ông cũng thấy vui vui khi thấy người bạn thời niên thiếu - đã nửa thế kỷ nay mới gặp lại - của mình lại muốn kể cho ông nghe một câu chuyện cổ tích ở vào cái tuổi đã bạc trắng mái đầu.
- Hỡi thần Gió - Chúa tể của Số phận và May mắn, Người ở đâu? Con muốn được cảm ơn Người. Vì thế ta luôn phải đảm bảo rằng những bông hoa ly kia được ngủ vào ban ngày để chúng có thể ca hát vào ban đêm. Tối qua, chàng đã phải thức khuya làm việc, vì thế chàng quyết định cho phép mình ngủ thêm một chút để lấy lại sức khỏe.
Họ không hề biết đó là những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ, ngược lại họ còn hết sức bực bội vì chúng. Bà ta có một sắc đẹp mê hồn. Thế nhưng cũng chẳng có gì khác hơn nữa.