Loncave

Sống chung với nhân tình nghiên “cờ u” sẽ như thế nào

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bỏ qua lời tôi là bỏ qua lời khuyên quý báu nhất đấy. Khi bạn ở nhà ra đi, bạn tập trung tư tưởng vào một vật nào đó (mới đầu, vào bất cứ vật nào cũng được). Nếu viên chức ấy muốn sống đầy đủ thì phải thu xếp trước công việc mỗi ngày.

    Nếu người ta không có cách nào sống với số tiền người ta có thì có thể kiếm thêm một chút nữa bằng cách này hay cách khác. Hãy chú ý hết vào việc hồi âm, không cho óc mình nghỉ ngơi một phút nào suốt cho tới khi tới sở, tới nơi bạn ngồi ngay xuống, lấy giấy trả lời. Thưa bạn, thì bạn cứ bắt đầu đi.

    mà trong khi làm việc, ông không cho bộ máy của mình chạy hết công suất của nó đâu. Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ. Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.

    Lẽ ấy tự nhiên, tầm thường nhất, từ đời nào tới giờ ai cũng biết nhưng chứa một chân lý sâu xa mà phần đông chúng ta suốt đời không nhận chân được. Ý muốn làm được việc gì ngoài chương trình đã ấn định là ý muốn chung của những người có một tâm hồn khá! Lẽ nhân quả bao bọc vũ trụ.

    Không có phương pháp thần diệu nào để bắt tay vào việc cả. Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo. Nhưng quả là tôi có đọc, chứ không phải là không.

    Vậy mà tôi biết nhiều người mà đời sống là một gánh nặng cho họ, cho người thân và bạn bè chỉ vỉ họ không chịu nhận ra lẽ dĩ nhiên ấy. Nhưng xin bạn nhớ, ngay từ lúc đầu, là 90 phút để dành cho sự học, ba phần trong mỗi tuần như vậy, phải là những phút quan trọng nhất, trong số 1080 phút của tuần lễ. Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc.

    Còn nhiều cuốn nổi danh hơn nữa. Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng. Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.

    Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó. Học cái gì? Điều đó không thành vấn đề, từ xưa tới giờ nó chưa bao giờ thành vấn đề. Mỗi ngày từ 6 giờ chiều đến 10 giờ sáng - tức 16 giờ - thầy phải tìm cách luyện thân thể và trí óc, tâm hồn.

    trọng chương trình là một cách vừa phải, sống một cách không quá khắc khổ, mà cũng không thả lỏng quá, là một việc không dễ dàng lắm như những người thiếu từng trải thường tưởng lầm đâu. Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa. Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.

    Nhưng bạn đừng thất vọng. Nó là hình thức cao nhất của văn chương. Vậy mà người ta cứ bảo thời giờ là tiền bạc chứ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap