Loncave

Dọn phòng và câu chuyện hai chị em

  • #1
  • #2
  • #3
  • Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm.

    Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào.

    Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.

    Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…

    Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.

    Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận.

    Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn.

    Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.

    Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày.

    Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap