Và cũng không bao giờ chúng mở miệng cám ơn nữa. Bệnh ấy do nghi ngờ, do dự, sợ sệt quá mà sinh ra. Montaigne, một triết gia trứ danh ở Pháp, dùng câu này làm châm ngôn: "Loài người đau khổ, do hoàn cảnh thì ít mà do ý niệm về hoàn cảnh thì nhiều".
Tài liệu ấy có nâng cao tin thần họ không?. 000 triệu) tinh trùng, nhưng chỉ có một tinh trùng thành ta thôi. Vì sự lo lắng có cái kết quả khốc hại là làm cho ta mất khả năng tập trung tư tưởng.
Lúc nào cũng lo sợ không yên. Bà ta cần được các cháu yêu và săn sóc, cho như vậy là "lòng biết ơn", và nghĩ có quyền được nhận lòng biết ơn của họ. Riêng tôi, tôi sợ tới nỗi gần như nghẹt thở, luôn miệng lẩm bẩm: "Chết rồi!.
Nếu tinh thần của bà đã thảy đổi, ấy chỉ vì bà đã than khổ với một người và đã được trả lại bằng một vài lời khuyên nhủ cùng một chút tình cảm thành thực. Hồi bà đến dự buổi học đầu, bà yên trí là bà bị đâu thận và có những lúc tim đau khó hiểu. Rồi trong tuần, nếu muốn tiêu một hai cắc, nó viết một tấm chi phiếu để lãnh số tiền ra, đoạn tự tính toán lấy số tiền còn lại là bao nhiêu.
Điều mà ông sợ nhất đã xảy ra! Ông nói: "Rồi một hôm đi cắm trại cùng mấy anh em, tôi nghe tiếng củi nổi lạch tạch, tiếng lửa phun phì phì, mà cảm thấy những tiếng đó không khác chi tiếng máy sưởi ở nhà tôi hết. Năng lực ở trong người ta là một năng lực mởi mẻ và riêng biệt, không ai có hết, và ngoài ta ra, không ai biết ta có thể làm được cái gì, mà chính ta, ta cũng không biết nữa, nếu ta không chịu làm thử".
Đóng chặt tương lai cũng như đóng chặt dĩ vãng lại. Ông chua chát phàn nàn: "Tôi ân hận đã thưởng họ. Ta nên nhớ rằng chỉ một cách để tìm hạnh phúc là đừng mong người khác nhớ ơn mình mà cứ cho phắt người ta đi, để được cái vui đã cho.
Tôi rán suy nghĩ tìm một giải pháp. Đô đốc nói: "Trong trại cắm ở Nam Cực, những chuyện vụn vặt như vậy làm cho những người dù trọng kỷ luật thế mấy cũng gần phải hoá điên". Tôi giúp những người đàn bà goá đó trong hai năm.
Cuốn ấy nhan đề: Tư tưởng của một người có đoạn này: Vậy có thể lời chỉ trích của "người ấy" không quá đáng đâu. Lòng trung thành, sự thẳng thắn, trí thông minh, sức học và tài chơi nhạc khí của ông đã làm cho thầy bạn mến yêu.
chỉ là những thói xấu, không kém không hơn". Mà có lẽ họ cũng sợ quá thiệt. Bởi vậy chúng tôi chia giải thưởng làm hai.
Lần ấy là lần thứ nhất trong đời, tôi đã có thể suy nghĩ sáng suốt và hợp lý được. Thì quả như lời tôi đoán: Vị bác sĩ ở nhà thương mời chúng tôi lại gấp. Anh nói: "Chẳng còn sống bao lâu nữa thì tận hưởng thú đời đi.