Đời bao nhiêu cảnh để đời. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.
Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi.
Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Và như thế, em hiện hữu.
Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Cũng có hôm ngủ khá say.
Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Chả phải bổn phận gì.
Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.
Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy. Mà việc này xảy ra như cơm bữa.
Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.
Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình.
Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Có người quay lưng lại ngắm hoa. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây.