Tôi tôn trọng tất cả các vị khách của tôi, tất cả mọi người, từ tổng thống, các bộ trưởng đến các vận động viên thể thao, đến những người bình thường… Bạn sẽ không bao giờ nói chuyện thành công một khi người ta nghĩ rằng bạn không quan tâm đến lời nói của họ, tức không tôn trọng họ. Những câu hỏi như vậy có hai mục đích: giúp cho các bạn làm quen với nhau, hiểu biết về nhau rõ hơn so với những lời giới thiệu sơ lược ban đầu; và đây cũng là dịp để đo thử kiến thức của đối phương, bạn sẽ bắt đầu biết họ thuộc trình độ nào, có quan tâm thời sự hay không… Bạn có sợ thất bại khi điều khiển một cuộc họp? Shakespeare từng viết: Brutus thân yêu, cuộc họp của chúng ta dở không phải lỗi tại nó.
Vậy thì từ hy vọng là có cần thiết hay không? Hơn nữa, người ta sẽ hiểu câu nói của bạn theo một ý khác. Bạn biết không, Arthur Godfrey đã khuyên tôi chỉ duy nhất mấy chữ: Tự nhiên mà nói!. Khi nói chuyện với ông chủ, ta thường giữ thái độ trịnh trọng và cung kính.
Nhưng cái vụ này thì… Anh có lời nào muốn nói không? Bạn có thể luôn nghĩ ra chúng với nhiều điều thú vị hơn nữa. Và thất vọng cho chính bản thân tôi.
Tôi rất kính nể Bob. Bạn biết cựu phó tổng thống Al Gore chứ? Một gương mặt sắt thép thường thấy trên ti vi, một người hay bị phê bình là quá ư nghiêm khắc. Những người có tài ăn nói nhất là những người luôn háo hức muốn tìm hiểu về mọi việc.
Tuy không điều khiển được nó nhưng chúng tôi đã bình tĩnh chiến đấu với nó. Bởi trong một cuộc phỏng vấn thì không phải ai cũng có thể tự tin như vậy. Nhà văn Mark Twain từng viết rằng: Sự khác nhau giữa từ gần đúng và từ đúng thật sự là một khoảng cách lớn.
Don tới bàn của Sinatra để nhờ một việc. Cho dù không hoàn hảo đi nữa thì nó cũng chính là ngôn ngữ của tôi. Trò chuyện với Richard Nixon, bạn khỏi lo rằng không có đề tài nói hay đến lúc chẳng biết nói gì.
Dù không phải là kẻ xấu nhưng sự giả tạo sẽ biến bạn trở thành một người không thành thật trong mắt người khác. Tôi hãnh diện khi khoe với mọi người rằng tôi có một người cha tuyệt vời như thế. Lời khuyên của tôi về vấn đề này là: Hãy để tâm tới việc sử dụng ngôn ngữ đôi mắt của bạn thay vì chỉ biết nói và nói huyên thuyên nhưng vô cảm.
Đầu tiên, rất đơn giản, hãy chú ý những từ ngữ phát ra từ cửa miệng. Bạn nói có nhanh quá không, hoặc có tẻ nhạt không, phong cách nói riêng của bạn như thế nào… Khách quan hơn cả là hãy nhờ người thân góp ý. Những tấm tranh ảnh, biểu đồ minh họa cũng trở nên vô tác dụng.
Cảnh sát trưởng của Louisville, Kentucky, dậm chân thình thịch và nói lớn: Thế chúng ta phải làm gì bây giờ?. Nên khôn khéo linh động chọn đề tài thích hợp nhất. Một trong những câu trả lời tệ nhất là: Miễn bình luận.
Nếu làm như vậy, ngay tức khắc khán giả sẽ biết rằng tôi đang nói thật. Có điều, tất cả chúng tôi đều phải bật cười. Và có thể các bạn cũng thấy nhiều điều để học cách nói chuyện hay hơn