Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Mọi người ai cũng lo cho tôi.
Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Trong tay tôi không có luật… Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm.
Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo.
Lại nói chuyện đi đá bóng. Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm.
Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Sao lại xé sách hở con. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết.
Mệt sao cháu còn đi chơi. Nhà văn quì bên giường vợ. Trong lúc tập, gặp một người quen nữa.
Cháu bảo: Để cho đẹp ạ. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà.
Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ. Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó.
Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.