Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.
Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ. Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Bạn cũng đang ganh đua với họ.
Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ. Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường.
Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Mà lại nghĩ về con người.
Làm thế nào để ngừng viết. Mình không bao giờ thả. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt.
Nó vẫn đang phải chứng minh. Nó không bắt nạt được đứa mạnh thì nó bắt nạt đứa yếu hơn. Nói chung là vẫn có thể tung cánh.
Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật.
Con mèo lại sán vào tôi. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn.
Tôi ủng hộ cái đúng. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống. Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh.