Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.
Chỉ là ta đang viết. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy.
Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt.
Đến chỗ học không phải để học. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời.
Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Nhưng nó không còn ở đó.
Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Bác cũng bị đau chân. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.
Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).
Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi.
Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Không biết thanh minh thế nào. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ.
Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Như một người đồng sở hữu biết điều. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi.