Về sau Bàng Quyên bị Tôn Tần giết chết trong chiến tranh. Như vậy rất phiền thì rất có khả năng khiến cho đối phương phản cảm hay không vui. Các thuộc lại khác không đồng ý, nói: "Ông này suốt ngày say bí tỉ, lại thích đại ngôn, tốt nhất không nên dẫn ông ta đi".
Đó là một người vợ tốt và thông minh. Giáp Tí sinh, Bính Tí sinh cũng phải bỏ tù. Ví dụ như mở đầu đã tuyên bố ngay mục tiêu tối thiểu: hôm nay anh chỉ cần nhớ tên tôi là đủ rồi.
Lời phát biểu của Quách Mạt Nhược đã làm cho không khí thoải mái náo nhiệt hẳn lên. Đại nhân không cần lo nghĩ về ông ta nữa”. Còn Áo thì mưu toan nhân cơ hội này chia cắt lãnh thổ công quốc Henxinki, không cho Phổ độc chiếm, cho nên áo đồng ý liên minh với Phổ đánh Đan Mạch.
Ngoài ra có một số chuôi xuất hiện ngẫu nhiên như lỡ lời trong lúc tranh biện, anh phải lập tức nắm lấy mãnh đả mãnh truy. Tiều phu mồm thì nói không thấy, tay thì ra dấu chỉ chỗ trốn của cáo. Để hóa giải tình thế đó, tự trào là một phương pháp khả thủ.
Thủ tướng Chu ân Lai khi bắt đầu diễn thuyết đều khiến cho người ta hưng phấn, vui vẻ cho nên rất thành công. Bà tưởng Napoleon sẽ tử trận trong sa mạc, không cần chờ đợi Napoleon trở về nữa mà tự an bài cuộc đời như không có Napoleon. Bất cứ là người nói có cố ý ẩn tàng huyền cơ hay không, người nghe tất phải hiểu rõ ý đồ thực của người nói mới có thể ứng phó thích đáng.
Tiếp theo Gia Cát Lượng giết Cao Định, đánh tan quân đội Chu Bao. Lúc bấy giờ là lúc thử thách thái độ "cầm", "bỏ" của họ. Trong các nơi du hí, các nữ chiêu đãi viên ngày ngày ngập trong nam giới sao lại không tìm được một quả tim chân thành yêu cô ta? Đại để là được một cách quá dễ dàng thì cũng quên dễ dàng.
Một hôm, đêm khuya Tống Mỹ Linh đến phòng Trần Dĩnh. Tang lễ Tưởng Giới Thạch đã kết thúc, Tống Mỹ Linh chuẩn bị sang Mỹ cư trú. Nhưng Quang Tự là một hoàng đế không có thực quyền, Từ Hi Thái hậu khống chế triều chính.
Một hôm Tây Hương Nam Châu cố ý hỏi Baker rằng: "Tôi mạo muội hỏi Ngài một việc, nước Anh có phải là thuộc quốc của nước Pháp hay không?” Nghe xong, Baker ưỡn ngực ngạo mạn vô lễ trả lời rằng: "Ngài nói quá hoang đường. Một thời gian sau, Timophe yêu cầu đại bản doanh điều Schimenco đến làm việc với ông. Giả vờ ốm để đối phương phải quan tâm.
khiến anh ta không dám tự mình hủy hoại thể diện của mình. Bởi vì dù do lỗi của đối phương thì ở âu Mỹ người cho rằng, ai xin lỗi trước là người có lỗi phải chịu trách nhiệm. Về các vấn đề khác cũng thế.
Với những người ngày thường không học tập pháp luật, gặp việc không khỏi không làm bừa bãi. Trước khi qua đời cụ còn nhắc đến danh (tên gọi) của mình. Cô nhân viên này trả lời: "Vâng được ạ".