Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Hôm nay lại bị cấm túc thế này. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích.
Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Con nó thì sinh ra trong đó. Chưa đến tuổi để vô vi vô vị.
Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng.
Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.
Có thể phơi phới niềm tin. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào.
Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.
Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
Lúc đó, tôi trống rỗng. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.
Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Giọng mẹ bắt đầu ướt.
Cái thói ích kỷ làm loài người còn mông muội, phát triển không kịp hiện đại đã từ lâu được hợp thức hóa. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi.