Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia.
Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại.
Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Hôm sau đi thi thấy bình thường. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.
Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Hình như cũng hoàn toàn thôi đau.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.
Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm. Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước.
Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả.
Nhưng mà tôi ươm mầm. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi.
Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi.
Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Trong tay tôi không có luật…