Không khó khăn gì mấy Sid tìm ngay ra được khu đất đó. Và câu chuyện may mắn đã tình cờ đến với Jim. - Dẫu sao thì ta cũng đã sống với những giấc mơ thật đẹp mấy ngày qua trong khu rừng này.
Trước khi ngủ, chàng nghĩ về sự quan trọng của việc không thay đổi mục tiêu của mình vì mục tiêu của một người nào khác. Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó. Chắc cậu không biết lý do tại sao phải không? Lúc đó, một người chú của cha tôi vừa mới qua đời nhưng ông ấy lại không có con cái gì cả.
Khi anh vừa đến được lâu đài, nó đổ sụp xuống lăn ra chết. May mắn sẽ luôn đến khi ta biết giữ vững niềm tin vào mục tiêu, sứ mạng và mục đích của mình. Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ.
Leo lên được ngọn núi này thật là một điều cam go. Ta là Chúa tể của Số phận và May mắn. Sao ngươi lại còn có thể trông mong một cây bốn lá nào mọc được trên những hòn đá này nhỉ? Chắc là ngươi mất trí rồi.
- Thế thì trong trường hợp này - chàng mừng rỡ đề nghị - tôi có thể giúp bà và bà có thể giúp tôi. Rồi tôi xin được làm bảo vệ ở một khách sạn hạng sang khác. Lâu lâu, chàng ngồi dậy ngắm nhìn mảnh đất nhỏ bé vừa được tưới bởi một dòng suối mát.
- Quả tình ta rất mệt. Cây bốn lá không mọc ở đây đơn giản là vì nó không thể. Những ngọn gió nhẹ thoảng qua làm giảm bớt sự mệt mỏi của hành trình chinh phục ngọn Núi mẹ.
Và tôi tin rằng mình sẽ làm được. Một giọng nói ngọt ngào nhưng thâm trầm, mỏng manh nhưng cứng rắn, mời gọi nhưng lạnh lùng. Rất nhiều lần tôi đã tưởng tượng tới ngày tôi tìm thấy cậu.
Một hôm ông tụ tập tất cả các hiệp sĩ của vương quốc tại vườn hoa trước lâu đài và nói: Hắn muốn tất cả mọi người đến đây để hắn ta dễ bề hành động. Tôi chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về điều này.
Có rất nhiều Cây Bốn Lá thần kỳ, có cả phần cho ngươi, thế nhưng ngươi đã bỏ cuộc: ngươi đã đánh mất niềm tin vào điều tốt, vào chính bản thân mình. Nhưng điều thật sự đáng nói là những hạt giống này không chỉ rơi xuống nơi Sid đứng mà nó vương vãi khắp nơi trong khu rừng Mê Hoặc, bay vào từng hang cùng ngõ hẻm của khu rừng rộng lớn, bạt ngàn này. Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn.
Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn. Chúng chỉ thích rong chơi suốt ngày và luôn để việc cần làm hôm nay đến "ngày mai" mới làm. Mụ ta không cho Sid một sự lựa chọn nào khác.