Nhưng bất cứ ai đã nghe rồi thì không thể quên được. Remember? (Em có nhớ cái đêm hôm ấy? Đêm mà em nói Em yêu anh. Chỉ còn một việc nữa…
Sau buổi lễ, tôi được mọi người khen ngợi. Anh tạo nên một không khí thoải mái thân thiện cho chính anh và cả cho khán giả. Người nói quá nhiều sẽ bị nhàm chán, hoặc có thể phải trả một giá đắt: Đánh mất sự tín nhiệm.
Một dòng ký ức về người cha thân yêu như dòng thác trào về. Đó là giây phút tự hào nhất trong cuộc đời tôi. Dù không biết chính xác bao nhiêu phần trăm, nhưng tôi thừa nhận rằng hơn phân nửa các cuộc trò chuyện của phần lớn chúng ta là dành cho công việc.
Và nếu họ có một chút duyên ăn nói nữa thì quả thật tuyệt vời biết bao nhiêu! Bạn phải biết nhấn mạnh ưu điểm của món hàng sao cho thuyết phục. Đây là cách lập tức thu hút sự chú ý của khán giản, vì những gì bạn nói nằm ngoài dự đoán của họ.
Thế nên tôi tiếp tục nói: Cho dù cuộc trò chuyện có thông thoáng cởi mở đến đâu, bạn không thể đụng ai cũng hỏi tọc mạch rằng: Lương anh bao nhiêu? Hoặc mới vừa quen một cô gái mà bạn lại cắc cớ hỏi: Cô nghĩ như thế nào về chuyện phá thai?. Cách nói của Louis Nizer là cách xây dựng những sự kiện thành một chuỗi, và tạo những tình huống kịch tính có thể xảy ra.
Và nhớ là, nói càng ít càng tốt. Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây. Nào là xem sách tham khảo về lĩnh vực này, hay xem các cuộc đối thoại trên băng hình… Ngoài ra còn nhiều cách thú vị khác nữa.
Anh được đề nghị hát một trong những ca khúc cổ điển của Irving Berlin, bản Remember?. Câu chuyện cười đến một cách tự nhiên và bất ngờ mới đem lại nhiều hứng thú. Trong khi đó con trai của bạn lại là một đứa chăm chỉ, cũng sắp thi đại học và khát khao trở thành bác sĩ.
Chỉ làm những gì bạn thấy thật sự thoải mái. Không phải bao giờ chúng ta cũng may mắn. Tôi nghĩ đây là câu hỏi hết sức tuyệt vời.
Nếu được mời phát biểu, trước khi nói phải biết chắc rằng bạn có những điều gì cụ thể để nói hay không. Nhưng dù ở nơi đâu, bạn cũng nên nằm lòng một nguyên tắc chung nhất: lắng nghe và cởi mở. Ý của tôi không phải là bạn phải làm một diễn văn hoàn chỉnh trong đầu trước khi bước lên bục micro.
Nào là lúc bé tí thì sợ con mèo, rồi thì khi lớn lên lại sợ… cái nhìn của cô bạn gái! Tôi quay trở lại câu hỏi về việc lái máy bay. Đó cũng là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho bạn. Ngược lại, dù bạn có nói du dương thánh thót đến đâu đi nữa mà chả thèm lắng nghe ai thì cũng đâu có ai lắng nghe bạn nói.